Chuyên mục: Suy niệm

Thầy Ơi! Cứu Con… - CN XIX TN.A - Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty. SDB
Lạy Chúa, tại sao trong con còn tồn tại những nỗi sợ hãi trong đời sống thường ngày cũng như trong đời sống thiêng liêng? Giờ đây, con xin được ơn trọng đại này là: không ngừng suy tôn, bái lạy lòng thương xót Chúa, đồng thời cũng biết, trong mọi nghịch cảnh cuộc đời, không ngớt mở miệng tuyên xưng Giêsu Thập Giá: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa”, đầy nhân ái và xót thương.

Thầy Ơi! Cứu Con…

 

Câu chuyện Phêrô đi trên mặt nước để tới với Thầy Giêsu rất độc đáo và thật kỳ lạ! Nếu phép lạ bánh hóa nhiều cho trên năm ngàn người được ăn no nê xảy ra công khai và vẻ vang bao nhiêu, thì phép lạ này lại âm thầm, riêng tư và tủi hổ bấy nhiêu. Nó xảy ra trong đêm vắng, cách xa bờ hàng mấy cây số, chỉ có vài môn đệ được chứng kiến, và sự việc hầu như chỉ liên quan tới một mình Phêrô, người môn đệ có lối biểu hiện niềm tin rất ư là bồng bềnh, khoe khoang. Thế nhưng, hình như phép lạ này cũng vẫn chỉ muốn nói lên cùng một điều mà phép lạ bánh hóa nhiều trước đó đã đề cập tới, có khác chăng là ở chỗ: thay vì nhìn vào ‘Người chạnh lòng thương…” thì ở đây trọng tâm chính là thái độ và niềm tin tưởng của Phêrô vào điều này; ‘nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con…’.

 

Vẫn trong tư thế và thái độ ‘Ngài chạnh lòng thương’, lần này Đức Giêsu đang đứng ‘trên núi một mình cầu nguyện’, trước cảnh các môn đệ lênh đênh ‘xa bờ… bị sóng đánh vì ngược gió’…, Người đi trên mặt biển mà đến với họ’. Cũng như phép lạ hóa bánh ra nhiều, việc đi trên mặt biển, cho dầu có là một hiện tượng phi thường đi chăng nữa, thì chắc hẳn Đức Giêsu đã không làm nếu chỉ vì muốn chứng tỏ quyền năng. Điều này càng đúng khi Matthêu chỉ đơn giản thuật lại ‘Khi thầy trò đã lên thuyền, thì sóng gió lặng ngay…’ mà không nhắc tới bất kỳ một cử chỉ hay lời nói uy nghiêm nào, như trong một dịp khác khi Người dõng dạc truyền khiến gió yên biển lặng (Mt 8: 23-27). Quả thực, đi trên mặt biển nổi sóng đúng là một hiện tượng ngoại thường; nhưng nếu so với việc một Thiên Chúa thánh thiện trọn tốt trọn lành, mà lại đi xót thương con người tội lỗi phản nghịch, thì sự kiện đó vẫn chẳng thấm vào đâu! Phản ứng trước sự kiện này của các môn đệ cũng rất điển hình: các ông cho đó là ‘ma đấy’, tức là một điều huyền hoặc khó tin, tạo sợ hãi hơn là mừng rỡ.

 

Đức Giêsu đã trấn an các ông bằng cách lấy chính bản thân Người làm bảo chứng; “Cứ yên tâm, chính thầy đây, đừng sợ!” Chỉ một khi đụng chạm được tới một Giêsu hiến mình trên thập giá, ta mới có thể nhận biết rằng: tình yêu xót thương của Thiên Chúa là có thật, chứ không phải mơ hồ viển vông. Thực vậy, toàn bộ việc nhập thể và cuộc sống của Đức Giêsu xem ra không hề nhằm một mục đích nào khác hơn là, chứng minh cụ thể: ‘Thiên Chúa yêu thương trần gian đến nỗi…’ (Ga 3:16). Có lẽ Phêrô đã hiểu được phần nào lời trấn an đó vì chính ông ước muốn được đến với Đức Giêsu, đến qua việc đi trên mặt biển tròng trành của lòng thương xót; chính vì vậy mà, khi nhận được lời kêu mời “cứ đến”, ông lập tức ‘từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước mà đến với Người’. Lúc đó chắc hẳn niềm tin của Phêrô đặt nơi ‘con người Giêsu’ là vững chắc lắm, là không có vấn đề gì; do tin tưởng mà ngay đến cả đến Phêrô cũng đã có thể hành động phi thường, ‘ông đi trên mặt nước’. Thế nhưng, cũng như tất cả mọi niềm tin, niềm tín thác của Phêrô cũng chưa hoàn toàn ổn định vững chãi: chỉ cần ‘thấy gió thổi’ và sóng biển dật dờ đã đủ để làm ông hoảng sợ. Có lẽ lúc hoảng sợ đó, ông chợt cảm thấy, sự hiện diện của thầy Giêsu đầy lòng xót thương kia có thể không còn là bảo đảm an toàn nữa! Ông muốn bấu vứu vào một gì đó vững chãi khác, chắc chắn và an toàn hơn…, và thế là ông ‘bắt đầu chìm’. Sự cứu vớt (đồng nghĩa với sự phi thường) chỉ trở lại khi ông lại kêu nài tới lòng thương xót của Thầy Giêsu: “Thầy ơi, cứu con!”

 

Và câu quở trách Đức Giêsu dành cho Phêrô - người tín hữu tiêu biểu ấy, lại càng có ý nghĩa hơn: “Người đâu mà kém tin vậy, sao lại hoài nghi?” Phêrô không kém tin và hoài nghi về quyền năng của Thầy Giêsu, điều ông kém tin và hoài nghi chính là Thầy có thực sự quan tâm tới mình hay không, có thực lòng yêu mến và xót thương ông vô bờ bến tới độ dám chết cho ông hay không? Chính khi sợ hãi la lên “Thầy ơi, cứu con!” mà ông đã bộc lộ sự hoài nghi kém tin tồn tại sâu xa trong ông. Mối hoài nghi này còn dai dẳng đeo bám Phêrô, và lớn mạnh dần lên tới độ, một khi cảm thấy mạng sống mình bị đe dọa, thì trước mặt chỉ một phụ nữ yếu ớt tầm thường, ông cũng đã run rẩy thề thốt: “tôi thề là không hề biết người ấy!” Và chỉ sau đó, khi nhận ra khóe mắt nhân từ của Thầy quay lại nhìn mình, ông mới xác tín rằng: Thầy Giêsu quả yêu thương ông, bất chấp các yếu hèn và phản bội…, và thế là ông ‘ra ngoài khóc lóc thảm thiết’ (Mt 26:74-75). Lúc đó, phải chỉ lúc đó mà thôi, Phêrô mới trở thành một Kitô hữu thực thụ, mới xứng là thủ lĩnh của một Hội Thánh được trao quyền ‘tha - cầm’ mà chính Thầy Giêsu đã nhận được từ Chúa Cha!

 

Thiên Chúa chạnh lòng thương xót, được biểu lộ cách trung thực qua việc Giêsu chết treo trên thập giá, là điều quá rõ; nhưng chấp nhậm cách tuyệt đối để rồi sống trọn vẹn điều này trong cuộc sống hàng ngày lại là cả một câu chuyện dài. Câu chuyện của Phêrô chỉ là điển hình, nó sẽ còn lập lại nhiều lần trong đời sống đức tin của mỗi Kitô hữu chúng ta.

 

Và cả trong đời sống đức tin của tôi nữa, dầu là tu sĩ - linh mục…, hay của bất cứ ai đi chăng nữa, thì cũng phải như vậy thôi; rằng tin tuyệt đối vào lòng xót thương là điều cần liên tục củng cố. Sẽ không có bất kỳ một ngoại lệ nào!

 

Lạy Chúa, tại sao trong con còn tồn tại những nỗi sợ hãi trong đời sống thường ngày cũng như trong đời sống thiêng liêng? Con nói là: mình tới với Chúa trong Tin Mừng, nhưng lòng lại chất chứa đầy những âu lo. Không phải con không vững tin vào sự hiện hữu hay quyền năng Chúa, cho bằng niềm tin tưởng vào tình Chúa yêu thương con còn trong tình trạng quá nông cạn và chập chờn. Giờ đây, con xin được ơn trọng đại này là: không ngừng suy tôn, bái lạy lòng thương xót Chúa, đồng thời cũng biết, trong mọi nghịch cảnh cuộc đời, không ngớt mở miệng tuyên xưng Giêsu Thập Giá: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa”, đầy nhân ái và xót thương. Amen

 

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty. SDB

Lên đầu trang
Đang truy cập: 117
Tổng lượt truy cập: 5126204
GIA ĐÌNH NAZARETH VIỆT NAM
Email: giadinhnaza@gmail.com



Suy niệm Tin Mừng, Suy niệm Thơ Tin Mừng, Gia Đình Nazareth VN, Cộng Đoàn Gia Đình Chúa, Thần Học Thân Xác Giáo Hội Việt Nam, Hôn Nhân Gia Đình, Thiết kế website, Bảo trì website, Quản trị website, Thay đổi giao diện website, Thêm chức năng cho website,