Chuyên mục: Suy niệm

Ai Biết Tôi Là Biết Chúa Cha - CN V Phục Sinh.A - Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty. SDB
Trong tư cách Kitô hữu, tôi không cần cầu xin được thấy Chúa Cha…, vì Đức Giêsu đã cho tôi thấy tất cả rồi. Người cho tôi được thấy tỏ tường bộ mặt thật của Thiên Chúa qua Thập Giá và cái chết tự hiến của Người, và đó là bộ mặt rất thực của một Thiên Chúa nhân hậu, từ bi và cứu độ!

Ai Biết Tôi Là Biết Chúa Cha

 

Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện”, thiết tưởng lời thỉnh cầu của tông đồ Philipphê cũng đồng thời diễn tả ước nguyện sâu xa của mỗi người chúng ta, các Kitô hữu hôm nay. Như biết bao người ‘có đạo’ khác, tôi vẫn đinh ninh rằng: mình thật sự tin có Thiên Chúa, và mình có trách nhiệm phải nói, phải chứng minh, phải thuyết phục để mọi người cùng tin rằng: thật sự có Thiên Chúa, Thiên Chúa thực sự hiện hữu. Thế nhưng thú thật, khi làm công việc đó tôi thấy mình cần phải là một triết gia, một nhà lý luận hơn là một tín hữu; đồng thời cũng nhận ra rằng, cho dầu có học hành thông thái tới mấy chưa chắc mình có thể thuyết phục nổi ai. Nhiều người trong chúng ta đã từng có lần tự vấn: có thật tôi biết, tôi tin cách xác thực Thiên Chúa, như thể tôi đã tận mắt thấy Ngài chưa? Trong thâm tâm biết bao người trong chúng ta vẫn thầm ấp ủ mộng ước một ngày nào đó mình sẽ được ‘thấy’ Thiên Chúa, qua một phép lạ nhãn tiền chẳng hạn, khi Ngài tỏ lộ cách công khai quyền năng và thượng trí khôn ngoan của Ngài...

 

Có thể cũng tương tự như thế đối với các môn đệ, cụ thể hai tông đồ Tôma và Philipphê; mong muốn được biết cách sâu hơn về Thiên Chúa đã là ước vọng hai ông ấp ủ từ lâu, đồng thời cũng là mục đích của việc các ông đi theo Thầy Giêsu. Chắc chắn các ông đã từng được nghe Thầy nói nhiều về Chúa Cha; tuy nhiên giữa những gì Thầy trình bày và khái niệm các ông có về Đức Chúa Cựu Ước xem ra chẳng mấy ăn khớp với nhau. Trong thâm tâm các ông vẫn mơ ước một ngày nào đó Đức Giêsu tỏ cho các ông được thấy Chúa Cha trong quyền uy sáng láng, như hình ảnh các ông vẫn có về Đức Chúa. Các ông đinh ninh rằng, chỉ như thế các ông mới cảm thấy toại nguyện: “xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha!

 

Đức Giêsu tỏ thái độ vô cùng kinh ngạc trước lời thỉnh nguyện của các ông: “Tại sao anh lại nói: ‘Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha’?” Quả thật, Người ngạc nhiên có lẽ vì vẫn yên trí rằng: sự hiện diện trần thế của Người hiển nhiên là để mạc khải Chúa Cha, rằng Người chính là Lời của Cha. Người coi như minh nhiên việc các môn đệ phải hiểu được điều căn bản đó. Vậy mà cho tới giờ này các ông vẫn hoàn toàn mù tịt! “Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà… anh chưa biết thầy ư? Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người… Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha”.

 

Cuộc đối thoại trên cho chúng ta thấy: có rất nhiều cách để một người tin hoặc biết về Thiên Chúa; sơ đẳng nhất vẫn là người ta mơ hồ biết rằng có Thiên Chúa; sau đó người ta có thể biết thêm một vài yếu tính của Ngài như Ngài tự hữu, Ngài tạo dựng trời đất, Ngài quyền năng, thông minh, thánh thiện vô cùng… Đầu óc suy luận của con người có thể dẫn chúng ta tới một niềm tin, hay hiểu biết về Thiên Chúa đại loại như thế (các tôn giáo khác đều ít nhiều tin như vậy). Thế nhưng có một thứ ‘biết’ khác, thứ biết mà Tin Mừng sử dụng, đó là biết trong tương quan sống động và mật thiết mà chỉ có tiếp xúc trực tiếp mới có. Thứ ‘biết’ này nhất thiết cần ‘chạm tới’, hay ít ra qua một cầu nối cụ thể…, và như thế thì chỉ duy nhất một mình Giêsu Nazareth, Đấng từ cung lòng Thiên Chúa mà đến, mới có thể cho biết được: “Không ai đã lên trời (để mà thật sự hiểu biết được Thiên Chúa là ai), ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống” (Ga 3:13). Thiên Chúa mà người Kitô hữu tin khác xa một trời một vực với Thiên Chúa của triết học, hay của các tôn giáo khác. Vì thế cho nên, dầu không phủ nhận những khái niệm về Đức Chúa Giavê của người Do Thái đương thời, Đức Giêsu, bằng lời giảng dạy nhưng nhất là bằng chính cuộc sống và cái chết thập giá của Người, đã tỏ lộ cho các môn đệ thấy một Thiên Chúa vô cùng độc đáo: “Ngài yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một… Ngài không lên án thế gian… nhưng muốn thế gian được cứu độ” (Ga 3:16-17).

 

Trong cụ thể, một linh mục như tôi đã bao giờ được ‘thấy’ Thiên Chúa như thế chưa, hay ít ra tôi đã có ‘hiểu biết’ nào về Người?;  Cái ‘biết’ nào chi phối cuộc sống tôi và làm nền tảng cho những gì tôi trình bày cho giáo dân trong hướng dẫn mục vụ? Rất có thể hình ảnh và hiểu biết mà tôi có về Thiên Chúa, sau bao năm tu học, vẫn quá nặng tính triết lý hay thần học, hay quan niệm cũ của Cựu Ước, chứ chưa thực sự là diện mạo mà Đức Giêsu rắp tâm trình bày? Tôi vẫn thấy một Đức Chúa hùng mạnh, thưởng phạt công minh vừa dễ hiểu lại vừa thiết thực hơn, nhất là trong việc dạy cho các tín hữu làm lành lánh dữ...; thậm chí đôi lúc tôi còn dám đối kháng chính Đức Giêsu với Cha của Người khi khẳng định: cái chết của Người trên thập giá là để làm nguôi cơn thịnh nộ công thẳng của Chúa Cha?! Chính cái lôgích hạ đẳng, lối suy nghĩ cách nhân cách hóa Thiên Chúa đó đã bị Đức Giêsu thẳng thừng gạt bỏ, vì nó phá vỡ nội dung Tin Mừng của sứ điệp cứu độ: Người và Chúa Cha chỉ là một, không thể bị chia cắt hay đối kháng nhau; “Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. Anh em hãy tin Thầy: Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy”.

 

Khi khẳng định Thiên Chúa là Đấng từ bi và giầu lòng thương xót, chúng ta không ngụ ý chỉ nói riêng về Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chết trên thập giá để cứu độ chúng ta! Cái chết đó là một khẳng định hùng hồn rằng, chính Thiên Chúa - toàn bộ Thiên Chúa Cha, Con và Thánh Thần, là giầu lòng thương xót, là từ bi nhân hậu. Ta nghe biết điều đó qua những lời giảng dạy của Đức Giêsu; ta đã thấy điều đó trong cái chết Thập Giá tự hiến của Người, và ta gọi điều đó là Tin Mừng, là niềm tin cất chúng ta khỏi mọi nỗi sợ hãi, kể cả trong trường hợp ta có lỗi phạm và sa ngã vào những tội tày trời. Thấy và biết một Thiên Chúa như thế sẽ làm cho toàn bộ đời sống ta trở thành một niềm vui bất tận, cho dầu vẫn tồn tại nơi bản thân những yếu đuối và thất bại nặng nề. Tông đồ Phaolô, trong chương 5 thư gửi các tín hữu Rôma, khẳng định với chúng ta rằng: niềm tin Kitô hữu chính yếu hệ tại ở điều này.

 

Như thế trong tư cách Kitô hữu, tôi không cần cầu xin được thấy Chúa Cha…, vì Đức Giêsu đã cho tôi thấy tất cả rồi. Người cho tôi được thấy tỏ tường bộ mặt thật của Thiên Chúa qua Thập Giá  và cái chết tự hiến của Người, và đó là bộ mặt rất thực của một Thiên Chúa nhân hậu, từ bi và cứu độ!

 

Lạy Chúa từ nhân, kể từ lần được thoáng gặp Chúa qua biến cố chết lâm sàng tại Mongolia vào cuối năm 2007, con mới thực sự được‘thấy’ Chúa, trước hết như một Thiên Chúa vô cùng nhân từ và hay thương xót. Lẽ ra con đã phải nhận biết điều này từ lâu trước rồi, từ những năm tháng khi con học giáo lý và thần học. Tạ ơn Chúa vì đã cho con được‘thấy’ với cảm nghiệm, Chúa Cha là như thế, và điều đó đã đủ cho con lắm rồi. Con cầu xin để tất cả các Kitô hữu đều cùng con có sự hiểu biết qua cảm nghiệm rằng: Thiên Chúa của Đức Giêsu là như thế; để niềm vui của chúng con được nên trọn vẹn, và để chúng con vui mừng lên đường loan báo Tin Mừng về một Thiên Chúa yêu thương cứu độ cho hết thảy mọi người. Amen

 

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty. SDB

Lên đầu trang
Đang truy cập: 125
Tổng lượt truy cập: 5260838
GIA ĐÌNH NAZARETH VIỆT NAM
Email: giadinhnaza@gmail.com



Suy niệm Tin Mừng, Suy niệm Thơ Tin Mừng, Gia Đình Nazareth VN, Cộng Đoàn Gia Đình Chúa, Thần Học Thân Xác Giáo Hội Việt Nam, Hôn Nhân Gia Đình, Thiết kế website, Bảo trì website, Quản trị website, Thay đổi giao diện website, Thêm chức năng cho website,