Chuyên mục: Download

Thi Ca CN II Phục Sinh.A - Lm Giuse Trần Việt Hùng

CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH. A

KÍNH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA

(Ga 20, 19-31)

 

ĐỨC TIN.

Chiều ngày thứ nhất trong tuần,

Cửa nhà đóng kín, quây quần bên nhau.

Tông đồ lo lắng buồn đau,

Tinh thần hoảng sợ, núp sau người đời.

Giê-su hiện đến diệu vời,

Bình an chúc phúc, cho người mến tin.

Cạnh sườn đâm thấu trái tim,

Chân tay lủng lỗ, ngắm nhìn Thầy đây.

Vui mừng xem thấy dấu nầy,

Thổi hơi phán bảo, ban đầy ơn thiêng.

Thánh Thần ân sủng thiêng liêng,

Cầm quyền tháo cởi, ơn riêng chúc lành.

Tô-ma vắng mặt khuyết danh,

Mong chờ Chúa đến, thi hành thanh minh.

Không tin Chúa đã phục sinh,

Đòi tìm dấu lạ, chứng minh rõ ràng.

Tám ngày tụ họp ngỡ ngàng,

Chính Thầy đứng giữa, bàng hoàng xác thân.

Tô-ma xem thấy thân trần,

Dục lòng tin kính, tinh thần lạc an.

 

Chúa Phục sinh là một sự kiện vượt ra ngoài trí hiểu của con người. Phần linh thiêng thì vượt giới hạn của khoa học thực nghiệm. Khi nghe Chúa sống lại, người ta không khỏi bỡ ngỡ. Có người cho đó là điều hoàn toàn vô lý. Vô lý thật, đối với suy tưởng của con người vô thần. Thoạt đầu các tông đồ của Chúa cũng đã có những người nghi ngờ và hoang mang.

 

Chúa sống lại đã hiện ra nhiều lần với nhiều nhóm người khác nhau. Chúa đã hiện ra để củng cố niềm tin cho các ông. Cho dù các tông đồ đã được báo trước, được chỉ dậy cặn kẽ, được chứng kiến nhiều phép lạ Chúa đã làm, nhưng các tông đồ không thể hiểu. Các ông có niềm tin nơi Chúa, nhưng các ông cũng cần có những bằng chứng cụ thể. Tông đồ Tôma nhất định không tin nếu ông không được xỏ ngón tay vào lỗ đinh nơi bàn tay thương tích của Thầy.

 

Nghe tin Chúa sống lại, nhiều tông đồ nghĩ đó là truyện hoang tưởng. Có tông đồ đã chán nản bỏ đoàn trở về quê nhà lo sinh sống. Có ông ở lại đóng kín cửa trong sự sợ hãi trốn lánh. Sự kiện Chúa sống lại không dễ thuyết phục niềm tin của các tông đồ. Từng bước Chúa đã xuất hiện để qui tụ, gặp gỡ và chia xẻ với họ. Niềm tin lớn dần. Chính nhờ sự nghi ngờ và hoang mang đã dẫn đưa các tông đồ tới niềm xác tín vào sự sống lại của Chúa. Sau cùng các ngài đã trở thành những chứng nhân hùng hồn nhất. Hầu hết các ngài đã lấy chính sự sống mình để chứng minh niềm tin vào Chúa Kitô sống lại.

  

Chúng ta lãnh nhận đức tin qua Giáo Hội. Đức tin là một ân huệ và cũng là một hạt giống được gieo vào tâm hồn. Hạt giống đức tin cần được biến đổi, nẩy mầm và phát triển để sinh hoa kết quả trong cuộc sống. Có người nói rằng đi đạo tại tâm, đạo tại trong lòng. Không cần phải tham dự thánh lễ hay sinh hoạt đạo giáo gì cả. Thánh Giacôbê nói rằng: Đức tin không việc làm là đức tin chết. Thánh Tôma đã nghi ngờ Chúa đã sống lại và đòi Chúa cho dấu chỉ. Chúa  đã cho ông thấy bàn tay và cạnh sườn bị đâm thâu. Ông thấy và ông đã tin. Tiếp theo Chúa Giêsu phán rằng phúc cho ai không thấy mà tin.

 

Chúng ta thừa huởng kho tàng niềm tin qua Giáo Hội và qua các chứng nhân anh hùng tử đạo. Các ngài đã đổ máu đào chứng minh vào Chúa Kitô Phục Sinh. Chúng ta đặt niềm tin tưởng nơi Chúa, chúng ta sẽ không bị thất vọng. Vì Chúa là sự sống và là sự sống lại. Hy vọng cùng đích của cuộc đời chúng ta là được kết hợp với Chúa trong sự sống đời đời.

 

THỨ HAI, TUẦN 2 PHỤC SINH

(Ga 3, 1-8).

TÁI SINH

Ban đêm thăm viếng âm thầm,

Ni-cô-đê-mô, uyên thâm đạo đời.

Gặp riêng đối thoại đôi lời,

Chúng tôi nhận biết, Ngôi Lời Chúa Cha.

Thầy làm dấu lạ đuổi tà,

Quyền năng phép tắc, thứ tha tội tình.

Chúa khuyên dạy bảo tâm linh,

Tái sinh bởi nước, Thần Linh đổi đời.

Ăn năn sám hối gọi mời,

Sinh làm con Chúa, Nước Trời ngợi ca.

Con người huyết nhục sinh ra,

Thuộc về địa giới, phôi pha thế trần.

Thánh Thần đổi mới canh tân,

Tuôn trào ân sủng, tinh thần lạc an.

Hồn thiêng Chúa Cả thương ban,

Cứu hồn chữa xác, yên hàn phúc thay.

 

THỨ BA, TUẦN 2 PHỤC SINH

(Ga 3, 7-15).

THẦN LINH

Con người sinh lại bởi trời,

Tái sinh ân sủng, đổi đời Thánh Linh.

Kìa cơn gió thổi vô hình,

Từ đâu đi đến, Thần Linh rạng ngời.

Ni-cô-đê-mô gọi mời,

Nhìn sâu hiểu thấu, mọi lời truyền rao.

Thánh Kinh minh chứng từ cao,

Các ông không hiểu, biết bao nhiệm mầu.

Những điều dưới đất nông sâu,

Cũng chưa hiểu thấu, mọi khâu trong đời.

Nói chi những sự trên trời,

Làm sao tin được, cao vời biết bao.

Con Người đến bởi trời cao,

Ngước lên thượng giới, trăng sao hải hà.

Môi-sen treo rắn trên đà,

Người treo thập giá, mưa sa phúc lành.

 

THỨ TƯ, TUẦN 2 PHỤC SINH

(Ga 3, 16-21).

SỰ SÁNG

Chúa ban Con Một cứu tinh,

Hạ thân giáng thế, hiến mình vì yêu.

Tiến dâng của lễ toàn thiêu,

Ai tin sẽ sống, huyền siêu muôn đời.

Con Người không đến trong đời,

Để mà luận phạt, loài người thế gian.

Chúa là ánh sáng tỏa lan,

Soi vào đêm tối, sẻ san phúc lành.

Người đời cứ mãi tranh dành,

Đi trong bóng tối, thực hành xấu xa.

Đến cùng sự sáng chan hòa,

Sống theo sự thật, bao là phúc ân.

Tâm thành sáng tỏ tinh lân,

Soi đường dẫn lối, thiện chân mỹ hoàn.

Lòng đầy phấn khỏi hân hoan,

Suy cùng nghĩ thấu, thành toàn hướng lên.

 

THỨ NĂM, TUẦN 2 PHỤC SINH

(Ga 3, 31-36).

THIÊN SAI

Từ cao Chúa ngự xuống trần,

Vượt trên nhân loại, muôn phần cao siêu.

Con Người nhân chứng tình yêu,

Hiến thân tế lễ, toàn thiêu cứu đời.

Nhiều người chối bỏ Ngôi Lời,

Ngoảnh tai quay mặt, một thời chối chê.

Không tin chẳng nhận lời thề,

Chối từ Con Chúa, si mê lỗi lầm.

Điều gì Người thấy giáng lâm,

Tai nghe làm chứng, âm thầm phát huy.

Thiên Sai chân thật uy nghi,

Thần linh khôn sánh, thực thi công bình.

Truyền rao sự thật quang vinh,

Mến yêu nhân loại, sinh linh trong đời.

Ai tin Thiên Chúa cao vời,

Thông ban sự sống, muôn đời cõi thiên.

 

THỨ SÁU, TUẦN 2 PHỤC SINH

(Ga 6, 1-15).

HÓA BÁNH

Đám đông dân chúng theo Người,

Mong tìm phép lạ, nghe lời truyền rao.

Cảm thương thống khổ khát khao,

Động lòng thương xót, Chúa trao phúc lành.

Nuôi hồn dưỡng xác lòng thanh,

Biến năm chiếc bánh, hóa thành đầy dư.

Tạ ơn Chúa rất nhân từ,

Hai con cá nhỏ, cũng như bánh dầy.

Năm ngàn tín hữu nơi đây,

Ăn no thỏa thích, xum vầy ngợi ca.

Chúa rằng thu góp rườm sa,

Được mười hai thúng, gom ra còn thừa.

Hồng ân chan chứa như mưa,

Tràn trề phúc lộc, từ xưa ngập tràn.

Tiên tri giáng thế trần gian,

Là Vua cao cả, trao ban cho đời.

 

THỨ BẢY, TUẦN 2 PHỤC SINH

(Ga 6, 16-22).

GIÓ BIỂN

Lên thuyền rời bến chiều hôm,

Bên kia bờ biển, gió nồm thổi qua.

Cuồng phong sóng biển bao la,

Sóng trào nước cuốn, hải hà nguy nan.

Giữa khơi chèo chống ngút ngàn,

Bơ vơ lạc lõng, giữa màn đêm thâu.

Tông đồ môn đệ buồn sầu,

Lênh đênh giữa biển, tìm đâu nương nhờ.

Đang khi khốn đốn vật vờ,

Kia xem ai đó, lững lờ trên không.

Bước trên mặt nước nhẹ bông,

Tiến gần bước tới, bên hông mạn thuyền.

Thầy đây, đừng sợ hão huyền,

Quyền năng phép tắc, Thầy khuyên vững vàng.

Thuyền bè cập bến bình an,

Thầy trò gặp gỡ, dân làng mừng vui.

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

Lên đầu trang
Đang truy cập: 44
Tổng lượt truy cập: 5330131
GIA ĐÌNH NAZARETH VIỆT NAM
Email: giadinhnaza@gmail.com



Suy niệm Tin Mừng, Suy niệm Thơ Tin Mừng, Gia Đình Nazareth VN, Cộng Đoàn Gia Đình Chúa, Thần Học Thân Xác Giáo Hội Việt Nam, Hôn Nhân Gia Đình, Thiết kế website, Bảo trì website, Quản trị website, Thay đổi giao diện website, Thêm chức năng cho website,